Tâm tình của tôi với Anh Việt Thu

Trần Văn Ngà

0 267

Nhạc sĩ Anh Việt Thu, sáng tác nhạc từ khi còn vị thành niên do đam mê và thêm có thiên phú nữa, dù chưa qua trường lớp chính quy như Trường Quốc Gia Âm Nhạc, Anh Việt Thu sáng tác ở tuổi 16, 17 ít nhất 2 bản nhạc để đời: Đường Này Anh Về Đâu và bản nhạc bất hủ Giòng An Giang…

Tôi cũng được biết, do nhạc sĩ Phạm Minh Cảnh kể, Anh Việt Thu có một thời gian lưu lạc về Tây Ninh dạy học (có lẽ chuyên dạy nhạc trong học đường?).

Khi chúng tôi học tam nhị của tư thục Nguyễn Công Trứ, niên học 57-58, trong lớp khá đông, có thể nói tôi là học sinh “già” nhất và từng đi làm việc, dù có vài người bạn trông gương mặt cũng thuộc loại già bấm không lủng như tôi mà tuổi trong khai sinh lại trên dưới 18. Các anh học sinh này, hầu hết dân di cư từ miền Bắc vào Nam năm 1954, có thể làm khai sinh lại để dễ dàng đi học. Đến năm 1962, có lệnh tổng động viên, tôi lại gặp vài bạn “Bắc Kỳ 54” tại Liên Trường Võ Khoa Thủ Đức, đã cùng học với tôi tại trường Nguyễn Công Trứ năm xưa.

Trong lớp tam nhị buổi sáng, nữ sinh khá đông, nhiều cô đẹp như hoa khôi hay người mẫu ngày nay. Trong số những nữ sinh đẹp nhất lớp có cô NNY, gốc ở Long Xuyên (Angiang), con của ông NNĐ, Hiệu Trưởng trường Khuyến Học, sau đổi thành trường Bán Công và hình như ông Đ cũng là Chủ Tịch Hội Đồng Tỉnh hay chức sắc dân cử gì đó của tỉnh Angiang, chị của cô NNY là NNP là phu nhân của nhà văn khá nổi tiếng DA.

Cô NNY, vóc hình thon, chân dài, cổ cao ba ngấn, da trắng, môi hồng, mắt to đen láy, gương mặt phúc hậu, toát ra sức hút hấp dẫn. Tất cả nam sinh cả lớp hay nói đúng hơn cả trường Nguyễn Công Trứ, các lớp buổi sáng, khoảng 3-4 lớp. Mỗi lần, người đẹp NNY vào lớp trễ vài phút, cả lớp (con trai) ồ lên một tiếng làm cho giáo sư đang dạy cũng phải giật mình, chú ý.

Lúc bấy giờ, những anh chàng ngồi gần bàn tôi và Anh Việt Thu thường bàn tán bình phẩm về sắc đẹp của “hoa khôi” NNY mỗi khi chúng tôi nghỉ giải lao hay chờ giáo sư vào dạy môn học khác. Thú thật, thời trai trẻ đầy nhựa sống, đám con trai khi thấy người đẹp NNY từ bên kia đường đi đến trường, như là xếp hàng, tất cả mọi con mắt đều hướng về mục tiêu người đẹp từ từ đi tới. Chúng tôi nhiều người, nhưng, cùng một ý là chiêm ngưỡng vẽ đẹp tự nhiên trời cho, cách đi khoan thai, rất “quý phái” lưng thẳng, ngực ưỡn ra trước với chiếc áo dài trắng ôm sát người nổi bật các đường cong tuyệt mỹ. Tay ôm chiếc cặp da màu nâu lợt rất mới gây thêm ấn tượng thuộc con nhà khá giả hay “quý tộc” quyền thế.

Khi Anh Việt Thu thấy người đẹp trước thế nào cũng bấm vào bàn tay tôi mấy cái và miệng nói khẻ “nàng” đến, Thu thường nhật rất ít nói. Dù tôi đang trò chuyện với người bạn khác, quay mặt hướng khác, khi Anh Việt thu bấm tay tôi và nói nàng đến, tôi không cần quay lại cũng biết chắc người đẹp NNY đến. Tất cả nam sinh đều nhường thang lên lầu để nàng đi trước, bọn tôi lục tục theo sau vào lớp học.

Người đẹp NNY ở trọ nhà một người bà con, là một trại cưa, thuộc vùng ngoại ô tỉnh Gia Định. Chúng tôi gồm có Anh Việt Thu, Phạm Minh Cảnh, Nguyễn Việt Hiền và đôi lần hình như có cả nhà thơ Tô Thùy Yên cũng có đến trại cưa thăm viếng người đẹp vào ngày cuối tuần hay ngày lễ. Tôi biết chắc Anh Việt Thu được người đẹp chiếu cố nhất vì đã là một nhạc sĩ được nhiều người biết tiếng lại đẹp trai, ít nói, “mủ mỉ mù mì”. Anh Việt Thu đã trồng cây si với người đẹp NNY mà tánh lại “nhát gái” của Anh Việt Thu rất đáng mến. Tại lớp học muốn làm quen hay đến thăm viếng người đẹp tại nhà trọ, Thu đều rủ tôi đi cho có bạn, mới có đủ can đảm mở lời với nàng.

Khi chúng tôi biết gốc gác NNY ở Long Xuyên, Anh Việt Thu rủ tôi đi chơi Long Xuyên một chuyến và đến thăm nhà cũng như trường học của bố nàng. Lúc đó Thu mới nói lý do nào sáng tác bản Giòng An Giang ra đời cũng do một chuyến đi chơi với gia đình và bạn bè đi viếng cảnh núi non “Thất Sơn” và Miếu Bà Chúa Xứ Núi Sam – Châu Đốc, Thu cảm hứng viết nên bản nhạc đi sâu vào lòng người, nhất là người gốc Long Xuyên – Châu Đốc (bị sáp nhập lại thành tỉnh An Giang thời Đệ Nhất Cộng Hòa và sau ngày 30.4.1975. Thời Đệ Nhị Cộng Hòa Long Xuyên và Châu Đốc lại tách ra 2 tỉnh mà Long Xuyên được lấy tên cũ là An Giang).

Quê tôi ở Châu Đốc, khi Thu rủ tôi đi chơi An Giang, tôi đồng ý liền và còn nói sẽ đưa Thu về chơi ở Châu Đốc nữa.

Có một lần khoảng sau Tết 1958, chúng tôi gồm 4 người cùng học chung lớp trong đó có AVT, đi trên 1 xe gắn máy và 1 xe lambretta về Long Xuyên, mỗi chiếc đèo thêm 1 người. Cuộc “du hành” này để tác giả Giòng An Giang về thăm lại giòng sông thơ mộng mà AVT đã dệt nên những giòng nhạc và lời ca mượt mà truyền cảm thấm sâu vào lòng người thưởng ngoạn, rất nổi tiếng.

Người đẹp NNY cho địa chỉ trường Khuyến Học do bố người đẹp làm Hiệu Trưởng và ngôi nhà của gia đình. Khi đến thị xã Long Xuyên, chúng tôi chạy quanh “thăm dân cho biết sự tình” và tìm đến không khó 2 địa chỉ mà người đẹp chỉ dẫn trước. Có thể nói bốn anh em chúng tôi, gồm có 2 ông bạn Bắc Kỳ 54, Anh Việt Thu và tôi, mỗi người đều có in đậm hay lợt trong tim hình bóng cô học sinh “hoa hậu” tư thục Nguyễn Công Trứ NNY và có lẽ cái ông bạn ít nói nhất lại mủ mỉ mù mì nữa, hình ảnh người đẹp “nàng nhạc – không phải nàng thơ” chắc rõ nét nhất – Anh Việt Thu. Chúng tôi chỉ chạy chầm chậm ngang ngôi trường và nhà của người đẹp để chỉ “nhìn quanh” cho nhịp tim rạo rực mỗi người đập khác nhau. Sau đó, chúng tôi chạy ra bờ hồ có nhiều sân quần vợt của tỉnh, dừng xe ngơi nghỉ và đi ra bờ sông “An Giang” – Hậu Giang để nhạc sĩ thả hồn theo dòng suy tư, giòng An Giang xanh lơ nước biếc. Những giề lục bình lặng lẽ lững lờ trôi xuôi theo giòng nước đục màu nâu nhờn nhợt đất phù sa, mà nhạc sĩ AVT tha hồ tưởng tượng đến người đẹp dù giờ này nàng còn đang ngủ nướng ở nhà trọ – Gia Định vì là ngày chủ nhật.

Hôm đó, trời trong có gió thổi hiu hiu man mát, chúng tôi rời Sài Gòn mới hơn 4 giờ sáng, chỉ sau gần 5 tiếng, mất nhiều thì giờ là qua 2 cái bắc Mỹ Thuận và Vàm Cống, con đường Sài Gòn – Long Xuyên, chưa tới 200 cây số với 2 chiếc xe gắn máy còn khá tốt và với sự nôn nóng mong sớm đến quê hương của người đẹp nên xe chạy khá nhanh. Chúng tôi ngồi chơi ở đây non 1 tiếng vừa đàm luận về ngôi trường học và ngôi nhà của gia đình người đẹp và gặm bánh mì thịt lót lòng mà tôi đã mua mang theo.

Từ đây, bọn tôi 4 đứa chạy lên Châu Đốc, cũng dọc theo bờ sông Hậu, nhà cửa san sát với những cây ăn trái và “cây xanh lá thắm” um tùm biên biếc một màu. Vào thị xã Châu Đốc, tôi hướng dẫn về nhà tôi giải lao ngơi nghỉ một chút và thăm viếng ông bà cụ tôi. Non 1 tiếng, chúng tôi lên xe chạy thẳng vào Núi Sam, cách tòa hành chính tỉnh Châu Đốc chừng 5 cây số, vào viếng cảnh chùa Tây An sừng sững đồ sộ bên vách Núi Sam, cả 4 chúng tôi đều là gốc phật tử, vào lễ Phật. Sau đó, chúng tôi đến viếng Miếu Bà Chúa Xứ, Lăng Ngài Thoại Ngọc Hầu, mỗi nơi chưa tới 15 phút.

Tiếp tục hành trình, chúng tôi chạy vòng theo đường lộ chính quanh Núi Sam, đến chợ Bến Đá – “thủ phủ” của xã Vĩnh Tế (Núi Sam) và một ngôi trường tiểu học cách đó không xa, trên dưới 100 mét. Đây là ngôi trường mà tôi cùng ông Xã Trưởng Vĩnh Tế theo dõi đôn đốc xây cất cho xong sớm để kịp khai giảng niên học 1954 – 1955 mà tôi làm Hiệu Trưởng ngôi trường thân yêu này, đầu đời nghề gõ đầu trẻ của một thanh niên mới 19 tuổi. Nhờ anh Bảy “gác dan”, nhà cạnh trường mở cửa để chúng tôi vào viếng thăm trường. Mấy bà con bán quán gần trước cổng trường, thấy tôi về thăm lại trường xưa, mừng đón chúng tôi và mời uống nước thốt nốt. Sau nửa giờ, chúng tôi đi vòng qua Đá Chẹt chạy lên Đầu Bờ và từ đó chạy một mạch về Long Xuyên ăn cơm trưa và tôi trở về nhà trọ ở Sài Gòn lúc hơn 7 giờ tối.

Khi tôi nghe bản nhạc Giòng An Giang bất cứ ở đâu và bất cứ lúc nào, hình bóng, dáng đi, tiếng nói và nụ cười luôn nở trên môi của Anh Việt Thu như sống lại trong tâm khảm tôi. Tôi rất quý mến Anh Việt Thu – một người em kết nghĩa rất dễ thương.

Theo trong Wikipedia, nhạc sĩ Anh Việt Thu mất vào lúc 2 giờ 40 trưa ngày 15.03.1975. Tôi tin ngày giờ mất của người nhạc sĩ tài hoa bạc mệnh AVT được ghi chép như trên là đúng. Nhưng, trong đầu óc tôi cứ nhớ là Thu mất năm 1974. Dù mất năm 1974 hay 75, Anh Việt Thu cũng mới vào lớp tuổi còn quá trẻ 35 hay 36 đã vội xa trần thế.

Trong lần tôi và Thu lên Chợ Nhỏ, cách không xa cổng trường Sĩ Quan Thủ Đức, chúng tôi vào một quán ăn mà Thu nói là em gái, tôi không hỏi kỹ là em ruột hay em vợ hay em bà con…Có dịp gặp lại tôi, sau hơn 10 năm gặp lại nhau, Anh Việt Thu trút hết bầu tâm sự về đời thường, đời binh nghiệp và những chuyện bất như ý trong sáng tác âm nhạc…Thu còn nói rõ lý do nào Thu lấy vợ mà cô vợ của Thu, khi tôi còn Sài Gòn chưa vào Quân Đội, hình như tôi có gặp đôi lần qua giới thiệu của Thu, cô là nữ sinh yêu thích nhạc AVT và AVT là thần tượng của cô…

Đám tang của nhạc sĩ Anh Việt Thu được tổ chức tại “Tang Nghi Quán” hình như là có tên Nghĩa An, thuộc bệnh viện Triều Châu. Tang nghi quán, lần đầu tiên, tôi được biết thêm 1 cụm từ mới, chỉ chỗ nhà quàn, nơi làm lễ tang trước khi đưa đi an táng.

Tang Nghi Quán này, sát cạnh bên hông bệnh viện Triều Châu ở đường Nguyễn Trải, còn hông bệnh viện Quảng Đông bên kia đường, cũng nằm cạnh đường Nguyễn Trải, ngang bệnh viện Triều Châu…Theo Wikipedia viết là nhạc sĩ Anh Việt Thu mất tại bệnh viện Quảng Đông mà sao quàn bên tang nghi quán Triều Châu và tang nghi quán này ở sát đường Nguyễn Trải rất thuận tiện cho nhiều người đến thăm viếng?

Tôi có đưa bà xã tôi đến viếng lễ tang trước khi quan tài được chở về quê An Hữu, chôn cất người nhạc sĩ tài hoa bạc mệnh Anh Việt Thu trên đất của gia đình. Đêm hôm trước ngày di quan, tôi có đến tang nghi quán thăm viếng AVT và gặp Má của AVT, bà nhận ra tôi, vội ôm chầm, bà khóc cho người con trai yêu qúy nhất của đời bà, tre gìa khóc cho măng non, đã bạc mệnh sớm để lại vợ con côi cút. Tôi ngõ ý với Má của AVT, ngày mai tôi sẽ theo xe tang đưa tiễn người em trai kết nghĩa về An Hữu. Má Thu vội can ngăn ngay, tình hình bây giờ, nơi quê bà không còn an ninh, tôi là sĩ quan không nên đi dù tôi mặc thường phục. Hai tay bà nắm chặt hai tay tôi và nói mãi, tôi không nên đi theo xe tang rất nguy hiểm cho cá nhân tôi. Vì tình thương mến giữa Anh Việt Thu và tôi vừa mới nối kết lại sau hơn 10 năm xa cách. Trước kia, Anh Việt Thu có hứa với tôi, Thu sẽ đưa tôi về thăm mái nhà xưa của Thu ở xã An Hữu, cũng như tôi đã đưa Thu về thăm quê Châu Đốc của tôi. Trong đầu óc tôi chỉ nghĩ về quê An Hữu cùng với Thu lần này là lần chót vì Thu đã mất, không còn ai hướng dẫn tôi về quê của Thu trong tương lai… Tôi quên mất vấn đề an ninh tại nông thôn lúc bấy giờ nhất là về đêm dù ở miền Tây cũng tương đối an ninh hơn 3 vùng chiến thuật khác, hơn nữa tôi là sĩ quan cấp tá nếu là lính hay hạ sĩ quan, chắc Má của Thu cũng chìu ý để tôi đi theo xe tang…

***

Tôi viết bài bày để tưởng nhớ đến một nhạc sĩ trẻ tài hoa vừa đến độ chín muồi về tài năng âm nhạc mà tôi rất ngưỡng mộ qúy mến vội vĩnh biệt trần gian với tuổi đời 35 – nhạc sĩ Anh Việt Thu.

Tại thung lũng hoa vàng San Jose, có một đồng hương Châu Đốc là bạn Lê Ngọc Thạch, tốt nghiệp Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, trước 30.04.75, Thạch giữ chức vụ Phó Quận Trưởng Hành Chánh quận 4 Thủ Đô Sài Gòn, là người bạn thân với Anh Việt Thu, thường ăn nhậu và hiểu biết nhau như là đôi bạn tri kỷ. Cả 2 cùng làm việc ở Sài Gòn nên thường xuyên gặp nhau, nhất là sau giờ làm việc chiều và tửu lượng của Anh Việt Thu cũng chỉ vài chai 33 là đủ đô. Theo lời kể của Thạch, sau một chầu nhậu, Anh Việt Thu uống được vài chai, buồn tiểu, nhưng đi tiểu không được. Thạch chỉ biết như vậy và hình như đêm đó, Thu bị bệnh nhiều phải đưa vào bệnh viện và sau đó mất. Tôi cứ nghĩ Thu bị bệnh suy thận như nhiều người thường uống rượu nhiều, nay biết Thu mắc phải chứng bệnh nan y khác.

Ở Sacramento, có nhà báo kiêm nhà văn kiêm nhạc sĩ, một thời nổi tiếng với tác phẩm Đại Học Máu – Hà Thúc Sinh, gốc sĩ quan Thủ Đức và phục vụ trong quân chủng Hải Quân, cũng là bạn thân với nhạc sĩ Anh Việt Thu, thường kể những kỷ niệm đẹp đẽ về Anh Việt Thu. Nhà thơ Thiên Hà, tôi cũng gặp đôi lần và cũng không thân cho lắm, nhà thơ Tô Thùy Yên, hiện ở Houston – Texas, bạn Phạm Minh Cảnh, Nguyễn Việt Hiền, anh Năm… đều là những người thân thiết với Anh Việt Thu.

Tôi có ý nghĩ, nếu chúng ta hiện ở Mỹ, tôi đề nghị chúng ta nên làm một lễ giỗ hay là buổi tưởng niệm một nhạc sĩ tài hoa vắn số chết sớm. Nếu có ai đứng ra tổ chức ở bất cứ nơi đâu, ngoại trừ VN, tôi sẽ đến dự. Còn nếu, tôi tổ chức ở Sacramento, các bạn nào sẵn sàng đến dự, tôi sẽ hoàn toàn lo chỗ ăn ở vài ngày và đứng ra tổ chức Lễ Giỗ ngày 15.03, nhằm ngày cuối tuần trước hoặc sau ngày 15.03 vài ngày. Năm 2013, ngày 15.03 rơi vào ngày thứ sáu nhằm ngày mồng 4 tháng 2 âm lịch rất thuận tiện tổ chức lễ giỗ cho nhạc sĩ Anh Việt Thu cuối tuần đó, hay năm tới nữa cũng OK, miễn là chúng ta tổ chức được buổi tưởng niệm người nhạc sĩ quá cố mà chúng ta ngưỡng mộ và trìu mến.

Gìòng nhạc của nhạc sĩ Anh Việt Thu mang đậm tình yêu thương quê hương dân tộc và AVT luôn cầu mong đất nước với khát vọng hòa bình chân chính sớm trở về trên Việt Nam yêu mến.

Để kết thúc bài viết này, tôi xin đăng lại lời 4 bản nhạc tiêu biểu cho dòng nhạc trữ tình bất hủ của Anh Việt Thu: Giòng An Giang – Đa Tạ – Tám Điệp Khúc – Trên Đầu Súng Ta Đi.

GIÒNG AN GIANG:
Giòng An Giang sông sâu nước biếc – Giòng An Giang cây xanh lá thắm – lả lướt về qua Thất Sơn – Châu Đốc giòng sông uốn quanh – soi bóng Tiền Giang Cửu Long.
Giòng An Giang xanh xanh khóm trúc – Giòng An Giang tung tăng múa hát – đêm đến giòng sông thở than – bên mấy hàng cây hắt hiu – đã mấy mùa xuân thanh bình.
Giòng An Giang đáy nước in sâu – nhịp cầu tre ngắm bóng say sưa – nắng vẫn chiếu trên làn sóng nhấp nhô – nắng vẫn chiếu trên gò má hây hây mơ màng, ngây thơ – Cô thôn nữ đang giặt yếm trên sông – tiếng sáo vắng trên đồng lúa xanh tươi – trâu lang thang đôi cò trắng tung bay dập dìu.
Giòng An Giang ai qua vẫn nhớ – Giòng An Giang lơ thơ bến nước – đâu những thuyền ai lắc lơ – đôi mái chèo trăng lướt qua – lơ lửng vầng trăng vỡ tan.
Giòng An Giang đáy nước in sâu – Nhịp cầu tre ngắm bóng say sưa – nắng vẫn chiếu trên làn sóng nhấp nhô – nắng vẫn chiếu trên gò má hây hây, mơ màng ngây thơ – Cô thôn quê đang giặt yếm trên sông – tiếng sáo vắng trên đồng lúa xanh tươi – trâu lang thang đôi cò trắng tung bay dập dìu.
Giòng An Giang ai qua vẫn nhớ – Giòng An Giang lơ thơ bến nước – đâu những thuyền ai lắc lơ – đôi mái chèo trăng lướt qua – lơ lửng vầng trăng vỡ tan.
Giòng An Giang sông sâu nước biếc – Giòng An Giang cây xanh lá thắm – đây những người thôn nữ xinh – duyên dáng chuyền tay dắt nhau – múc mấy vầng trăng đổ đi…

ĐA TẠ:
Tôi xin đa tạ ngày nao súng phải thẹn thùng – Ngày nao súng phải lạnh lùng – Nắng hạ vàng rưng rưng mây trắng – Ôi mây xỏa tóc nghiêng nghiêng – Xin đa tạ người em bé bỏng mặn mà – người em bé bỏng thật thà – Nắng hạ vàng rơi phủ bờ vai – Lời ai ru gió hiu hiu buồn.
Tôi xin đa tạ lời ca tiếng ru ru mềm – lời ca tiếng ru êm đềm – Ôi lời ca đã xua chinh chiến – ru chim trắng trắng tung bay – Xin đa tạ giòng máu thắm đỏ ruộng cày – Giòng máu vẫn chảy miệt mài – Xin lời ru xua hãi hùng đi – Lời ai ru gió hiu hiu buồn.

Lời 2:
Tôi xin đa tạ mồ hôi nhỏ giọt dầm dề – Mồ hôi nhỏ giọt tràn trề – Trên đồng sâu hay trên ruộng lúa – thăm thẳm mắt xanh lơ – Xin đa tạ lời ca ấp ủ vỗ về – Lời ru ấp ủ não nề – Nắng hạ vàng rơi phủ bờ vai – Lời ai ru gió hiu hiu buồn.
Tôi xin đa tạ lời ca đã xua bạo tàn – Lời ru đã xua phũ phàng – Nắng hạ vàng rưng rưng mây trắng – ôi mây xỏa tóc nghiêng nghiêng – Xin đa tạ ngày nao súng phải thẹn thùng – ngày nao súng phải lạnh lùng – Xin lời ru xua hãi hùng đi – Lời ai ru gió hiu hiu buồn.

TÁM ĐIỆP KHÚC:
Trời làm cho mưa bay giăng giăng mây tím dệt thành sầu – Bàn tay năm ngón mưa sa – Dìu anh trong tiếng thở – Đưa tiễn anh đi vào đời – Mẹ Việt nam ơi! Hai mươi năm ngăn lối rẽ đường về.
Trời làm cho mưa bay giăng giăng mây tím dệt thành sầu – Bàn tay đón gió muôn phương – Bàn tay gối mộng – Đưa tiễn anh đi vào đời – Mẹ việt Nam ơi! Ai chia ly tan tác cả ngàn đời.
Tiếng hát hát trên môi – Giấc ngủ ngủ trong nôi – Một đàn, đàn chim nhỏ bay khắp trời Việt Nam mến yêu – Ôi tiếng chim muông gọi đàn – Mẹ Việt Nam ơi! Con xin dâng hiến trọn cả đời.
Trời làm cho mưa bay giăng giăng mây tím dệt thành sầu – Nằm nghe tiếng hát đu đưa dìu anh trong giấc ngủ – Ôi tiếng ru ru ngọt ngào – Mẹ Việt Nam ơi! Ai chia ly tan tác cả ngàn đời.
Trời làm cho mưa bay giăng giăng mây tím dệt thành sầu – Từng đêm ấp ủ trong tim – Từng đêm khe khẽ gọi – Anh nhớ thương em từng giờ – Mẹ Việt Nam ơi! Ai chia ly tan tác cả ngàn đời.
Trời làm cho mưa bay giăng giăng mây tím dệt thành sầu – Trùng dương sóng nước bao la – Trùng dương vang tiếng gọi – Ôi sóng thiêng em về Trời – Mẹ Việt Nam ơi! Con xin ghi xin khắc nguyện lời thề.
Trời làm cho mưa bay giăng giăng, mây tím dệt thành sầu – Rừng thiêng lá đổ âm u – rừng thiêng vang tiếng gọi – Ôi núi thiêng em về nguồn – Mẹ Việt Nam ơi! Con xin ghi xin khắc nguyện lời thề.

TRÊN ĐẦU SÚNG TA ĐI:
1. Trên đầu súng ta đi… Tổ Quốc đã vươn mình – Trên lưỡi lê căm hờn…hờn căm như triều sóng – Ôi xôn xao…chiêng trống hối thúc – Đã giục gĩa khắp…chốn rộn ràng – Ôi lửa thiêng dậy bập bùng – Tay đốt… lửa tay vung kiếm.
2. Trên đầu súng xăm lăng…xiềng xích với bạo tàn – Trên lưỡi lê nô lệ…cùm gông phải gục ngã – Tay nâng niu… cây súng súng thép – Với đạn đồng mới… đã lên nòng – Và những loạt đạn đồng vàng – Vun lúa…trổ tràn đồng sâu.

Điệp Khúc:
Cho quê hương ta rạng ngời – Cho yêu thương xanh vời vợi – Cho quê hương ta những đóa tuổi xuân – Để mai đây nghe nắng dậy hòa bình – Để ông cha còn nắm đất phủ mình – Ôi quê hương ta nước Việt…
3. …Nam từ đó dâng lên… nhà máy với công trường – Những xí nghiệp ngôi trường…nhà thương và hầm mỏ – Ôi bao la…thăm thẳm bát ngát – Cánh đồng vàng…với lũy tre xanh – Và tiếng ê a đầu làng – Là kinh nguyện cầu cho người gục xuống…

Trần Văn Ngà, Sacramento 01.12.2012

(Trích “Tác giả “Giòng An Giang” & tôi”)

Nguồn: Nam Kỳ Lục Tỉnh

Leave A Reply

Your email address will not be published.